Chờ mẹ… ngóng xuân

(VNBĐ – Thơ).  Sáng nay xuân về… mẹ ạ!
Ngoài sân nắng chớm đơm hoa
Xòe tay nâng từng ánh cỏ
Xao động một bàn chân xa…

Tiếng chim vừa chuồi qua mái
Mớm đầy giọt giọt xuân sa
Bài ca chín rồi… mẹ ạ
Ru con nằm giữa tuổi trời…

Cây mận già ôm mây trắng
Áo vờn mấy độ tinh khôi
Bung biêng thả đầy nõn lặng
Rơi rơi… xưa dáng mẹ ngồi

Hương trầm nâng khăn trong gió
Tóc thơm mẹ trải con về
Khánh reo reo mùa mấy nhịp
Mắt nào… qua khói… không trôi…

Sáng nay xuân về… mẹ ạ!
Chợ xa… con ngóng… ngày gần
Trăm năm con làm đứa trẻ
Hiên nhà chờ mẹ… và xuân.

LÊ TỪ HIỂN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tường ảo

Bức tường tối đen. Tôi có thể cảm nhận qua tiếng còi xe. Có ba mặt tường. Bên ngoài mỗi mặt là một thế giới khác nhau. Mặt vẽ hình đầu người là một trong ba bức tường ấy…

Cây cô đơn

Cây cô đơn có tự bao giờ và vì sao người ta gọi là cây cô đơn. Chắc có lẽ, cây cũng như người, khi đơn lẻ, cô độc giữa thế gian rộng lớn thì cũng chỉ như một minh chứng về sự hiện hữu…

Tấm áo Điện Biên

Cha mang trên mình tấm áo Điện Biên
Áo trấn thủ với bao đường ngang dọc
56 ngày đêm lấn từng thước đất
Xẻ dọc chiến hào siết chặt vòng vây.