Chế Mân

(VNBĐ – Thơ). 

(Nhân xem vở ca kịch Bài chòi “Huyền Trân Công Chúa”)

Nỗi đau ập xuống Hoàng bào
Vung gươm ta chém
ngọt ngào bên ta!

Gian thần tặc tử đâu xa
Cận kề thân thiết vào ra cung đình!
Những thưa dạ
Những cung nghinh…
Là thêm độc dược hại mình bấy nay!
Sức cùng phụ nước non này
Xót xa cả mảnh trăng gầy Huyền Trân!

Phút giây từ giã cõi trần
Còn vương ánh mắt
nữ thần Thăng Long!

VĂN TRỌNG HÙNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Đêm nguyệt thực

Gã đỗ xe khuất trong bóng đám cọ, tháo giày, nới lỏng thắt lưng và hạ lưng ghế ngồi cho thoải mái. Lúc này nàng mới để ý chiếc xe tải nhỏ chỉ có hai ghế ngồi…

Quà của biển

Dọc theo ven bờ của cửa biển An Dũ, cái mùi ngai ngái quen thuộc của thứ sản vật đang phơi làm giác quan của những người sành ăn phải lên tiếng…

Cải mầm

Cuối năm, mẹ xới khoảnh đất trên đầu nhà, vun thành từng chiếc hộp đều tăm tắp. Mấy ô đất nâu được gọi thức dậy sau cả năm dài ngủ quên…