Chế Mân

(VNBĐ – Thơ). 

(Nhân xem vở ca kịch Bài chòi “Huyền Trân Công Chúa”)

Nỗi đau ập xuống Hoàng bào
Vung gươm ta chém
ngọt ngào bên ta!

Gian thần tặc tử đâu xa
Cận kề thân thiết vào ra cung đình!
Những thưa dạ
Những cung nghinh…
Là thêm độc dược hại mình bấy nay!
Sức cùng phụ nước non này
Xót xa cả mảnh trăng gầy Huyền Trân!

Phút giây từ giã cõi trần
Còn vương ánh mắt
nữ thần Thăng Long!

VĂN TRỌNG HÙNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Hương dừa

Đêm, trăng thượng tuần nấp sau gốc dừa. Những tàu dừa lòa xòa đung đưa làm ánh trăng vỡ vụn nhưng cũng đủ sáng trên con đường. Ngày mai tôi sẽ xa Y Muôn, xa mảnh đất này…

Gió mùa thổi mãi

Hôm nay làng chài đột ngột trở gió. Ngày đưa ba đi cũng là một hôm trở gió. Gò đất nhô cao ngã nhoài về biển trở thành nơi đặt chân cuối cùng cho ba sau chuyến ra khơi bão táp…