Bông cỏ và trăng

(VNBĐ – Văn trẻ). mùa nào ngọt như tấm thảm mật
rót vào linh hồn tôi một dải tóc màu sương

nhành hoa chưa kịp tắm lời yêu dưới cơn mơ hoang
gió sông thốc trắng hai bờ vội vã

có nàng thi sĩ lượm câu thơ êm ả
ngồi vá lại manh đời.

ai bảo đêm suông cứ thăm thẳm buồn rơi
trăng lắt lẻo bội câu thề cũ…

bóng nguyệt rũ xuống vòm ngực
rỗng im lặng vào đáy mắt em

tôi, bông cỏ trước đèn
hứng bầu trời
tối
sáng.

LÊ NHI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Biển quê

Anh có về uống giọt quê xưa
nơi căng phồng cả một thời tuổi trẻ
nơi mẹ khom lưng cạy hà, chiếc nón nhấp nhô 
biển chưa bao giờ lặng lẽ

Hỗn loạn

im lặng nghe đời mặc cả
im lặng trước lời khen chê
im lặng bên bạn bè, bên người thân đang vội vã

Câu xường rám khói

Mây lay bay gầm trời
Mơ nắng vàng chảy trên da chầm chậm
Mường dưới buông dài mái sàn dáng khói
Mường trên hoa trăng chín đỏ dập dờn

Trôi trên tầng mây

Nắm chặt tấm vé, cô thả trôi nỗi đau trên những tầng mây. Chắc là ngoài kia, sẽ có khoảng trời thuộc về riêng cô. Không có khổ sở, không có hối tiếc…