Biển

(VNBĐ – Văn trẻ). Tôi nhớ biển mỗi sớm tinh mơ
Trời còn yên giấc giữa sương mờ
Cát trải thảm nâng gót chân nhỏ
Gió dịu dàng đón một nàng thơ

Tôi nhớ biển mỗi buổi chiều tà
Nắng dần lùi về chốn xa xa
Sóng dang tay ôm thân rệu rã
Và cất tiếng vỗ về hiền hòa

Tôi nhớ biển mỗi đêm gối đầu
Sao trời đong đầy đáy mắt nâu
Trăng giờ sao chỉ còn một mẩu
Như hồn ai đã thấm đẫm sầu

Tôi nhớ biển như nhớ người tình
Dẫu rằng người ấy mãi lặng thinh
Cô đơn dạy tôi, yêu chẳng tính
Biển dạy tôi, nhớ tự thương mình.

HỒ NGUYỆT LINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Trôi trên tầng mây

Nắm chặt tấm vé, cô thả trôi nỗi đau trên những tầng mây. Chắc là ngoài kia, sẽ có khoảng trời thuộc về riêng cô. Không có khổ sở, không có hối tiếc…

Sen

Ủ trong bùn đen hình hài mơ mộng
Cỏ nhỏ giọt tinh khiết
Nắng nhỏ giọt vàng ấm
Cánh đồng nhỏ giọt bao dung

Cầm

Ánh trăng mờ tỏ. Trạng Vinh tựa hồ như nhìn thấy bóng hình quen thuộc của cô đào hát năm xưa ẩn hiện giữa làn sương khói mong manh huyền hoặc…