Khúc ru ngày về

(VNBĐ – Văn trẻ).

Mẹ tôi nhóm bếp lá dừa
Thấy trong ngọn lửa chợt thừa nỗi đau
Củi khô ướt trận mưa rào
Khói đùn cay mắt bay vào lặng im.

Ngõ quê nghe gió qua thềm
Mẹ ngồi tựa cửa làm nên cuộc chờ
Bìm bịp kêu đến bao giờ?
Còn nghe con nước vỗ bờ mênh mông.

Lục bình mắc nợ bến sông
Dạt trôi từ độ lớn ròng với quê
Mưa rơi ướt đẫm lối về
Mẹ còn quang gánh trên đê bấm bùn.

Về thương lấy củ khoai sùng
Biết đâu còn được vẫy vùng sông sâu
Mẹ giờ mây trắng ngang đầu
Nhìn quê chưa rõ, nhìn đâu cũng buồn…

Với tay bắt hụt cánh chuồn
Tuổi thơ đi mất gió luồn qua tay
Tôi về cúi lạy đất đai
Qua mùa dông bão đợi ngày nắng lên…

NGUYỄN CHÍ NGOAN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa đông của tôi

Bay qua chiều vắng
Người là nắng mùa đông
Là góc phố là mái ngói là những chiếc lá biết tạm biệt lá cành cành lá 
Hãy rơi như ta chẳng có gì níu giữ 
Lấp đầy những con phố 

Tìm chiếc smartphone

Ngày ba mươi
Khi chiếc smartphone rơi
Ngôi nhà trống vắng
Những thành viên loay hoay tìm nhau
Chạm vào đâu thấy từng gương mặt
Chạm vào đâu nghe tiếng sum vầy

Sau cơn bão Yagi…

Nơi người đàn ông từng vùi giọt mồ hôi xuống nương rẫy
dựng ngôi nhà mơ ước có đàn con thơ, vợ hiền
chiều chiều đốt lửa bên suối
tiếng cười làm vui cả ngọn đồi