Viết ở Quy Nhơn

(VNBĐ – Thơ).

Ngôi nhà nhỏ trầm tư bên đường Xuân Diệu
Hàng cây xanh đang tuổi dậy thì
Con đường lớn vươn dài theo eo biển
Lao xao tiếng sóng thầm thì!

Trong ngôi nhà nhỏ kia mẹ đang nghĩ điều gì
Mà đôi mắt nhìn ra khơi hun hút
Ngoài kia là Cù Lao xanh ngắt
Trong này chất ngất những tầng cao

Những tiếng xe, tiếng cười nói ồn ào
Vẫn không gãy ánh nhìn của mẹ
Vẫn là biển của thời xuân trẻ
Quy Nhơn – vầng trăng khuyết mơ màng

Mẹ vẫn nhìn, cái nhìn của hoài niệm ngổn ngang
Cái nhìn của một thời quá vãng
Tiếng dương cầm nhà ai lãng đãng
Bay lang thang say khướt bạn thuyền chài

Ta bỗng nghe tiếng mẹ thở dài
Quay lại đốt nén hương trước bàn thờ tiên tổ
Có chàng trai vạm vỡ
Mũ tai bèo vương thuốc súng còn đây!

Quy Nhơn của hôm nay
Đâu chỉ sóng vẫn đập vào eo biển(*)
Từ trời xanh
rơi
vài giọt tháp Chàm(**)
Nghiêng nghiêng chiều Thị Nại
Mà thành phố như sức xuân bừng dậy
Như con tàu vượt cạn ra khơi

Và… có bà mẹ chiều chiều nhìn ra biển
Vui buồn tâm sự đầy vơi!

(*) Thơ Lê Văn Ngăn
(**) Thơ Văn Cao

VĂN TRỌNG HÙNG

(Văn nghệ Bình Định số 98 tháng 6.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Nhà báo, nhà thơ Vân Phi

Thơ Vân Phi dào dạt xúc cảm của một người trẻ đầy hoài niệm, trăn trở với thời cuộc và những hư hao, mòn khuyết của bao giá trị trên quê hương. Đọc thơ anh, hiện rõ một cái tôi thao thiết…

Người anh hùng xóm Gò Nhãn

Buổi sáng, năm 1968. Một ngày như mọi ngày, ông mặt trời ể oải, mệt nhọc leo qua ngọn tre già, gió hiu hiu thổi từ biển Đông, không gian nhẹ tênh màu nắng nhạt…

Trăng rơi đồi cát

Đêm Nồm, trời oi bức. Bóng trăng mờ ảo, loang loáng khắp nơi. Dịu cảm thấy căn phòng trở nên chật chội, ngột ngạt và khó chịu nên lần bước ra sân…

Từ mái tranh quê

Những lúc trời mưa, chị em tôi nghịch nước mưa từ mái tranh đổ xuống, còn cha tôi thì dựa vào màu nước hổ phách đậm nhạt ấy để biết tranh mục cỡ nào, lo sắp xếp công thợ lợp lại từng gian mái nhà…