Tôi muốn, tôi sẽ, tôi chưa…

(VNBĐ – Thơ). Tôi muốn em là hạt phù sa
Để tôi làm sông cho em tan đi thật nhẹ
Để tôi biết trong một phần thân thể
Có đời em
Nên êm ái xuôi dòng…

Vạt nắng chiều nay bối rối hồng
Chầm chậm, em ơi, bước nhớ mong
Thơ ngây: dáng dấp
Bồ câu: mắt
Mặt nước lòng tôi bỗng gợn vòng.

Tôi sẽ làm mưa tưới mát đời
Em làm ngọn cỏ rất xanh tươi
Hạt nhỏ tôi gieo nằm trên lá
Như những kim cương lóng lánh cười

Tôi sẽ hôn em rất nhẹ nhàng
Khi những cành xoan ra lá xoan
Và,
Khi cúi xuống bờ môi ấm
Thì cả không gian hóa dịu dàng

Có lẽ là tôi đã nói nhiều
Nhưng mà chưa nói được bao nhiêu
Ngôn ngữ trong tôi còn ít quá
Để nói cùng em
Chỉ một điều…

LÊ TRUNG TÍN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tường ảo

Bức tường tối đen. Tôi có thể cảm nhận qua tiếng còi xe. Có ba mặt tường. Bên ngoài mỗi mặt là một thế giới khác nhau. Mặt vẽ hình đầu người là một trong ba bức tường ấy…

Cây cô đơn

Cây cô đơn có tự bao giờ và vì sao người ta gọi là cây cô đơn. Chắc có lẽ, cây cũng như người, khi đơn lẻ, cô độc giữa thế gian rộng lớn thì cũng chỉ như một minh chứng về sự hiện hữu…

Tấm áo Điện Biên

Cha mang trên mình tấm áo Điện Biên
Áo trấn thủ với bao đường ngang dọc
56 ngày đêm lấn từng thước đất
Xẻ dọc chiến hào siết chặt vòng vây.