Quy Nhơn

(VNBĐ – Thơ). Có một buổi sáng Quy Nhơn
Từ điển không thể nào định nghĩa
Ví dụ như màu xanh biển cả
Nước không thể nào xanh hơn
Con còng chạy, chân không chạm cát vàng
Quạt gió quay hiền lành như bạn tôi từ tốn
Đầm Thị Nại vút lên một dáng cầu.

Quy Nhơn đèn màu
Sông Hà Thanh đặt tên cho năm cây cầu phố thị
Các Resort khoác cho Quy Nhơn một hình hài kỳ vĩ
Thương hiệu đâu chỉ là đất Võ mà thôi.

Kỷ niệm như rượu Bàu Đá cháy môi
Đâu rồi bữa cơm sinh viên ở trước cổng ga tàu
Ăn bát cháo phải xin thêm rau, bánh tráng,
Dù cơ cực, song rất là lãng mạn
Chưa bao giờ nguôi trong câu hát vần thơ
“Ai mua trăng tôi bán trăng cho”
Tôi đến Quy Hòa nhớ Hàn Mặc Tử

Hôm nay tôi trở lại Quy Nhơn
Mây Eo Gió siêu nhiên hơn mây nơi khác
Chiều đến Kỳ Co ngắm hoàng hôn đẹp nhất
Giọt nước nơi đây trong sạch đến không ngờ.

Đã hiểu vì sao bè bạn phương xa
Lại chọn xứ cát vàng làm nơi khởi nghiệp
Đó là miền Trung mỗi khi mặt trời mọc
Rất nhiều mây nhưng sẽ rất bình minh.

HUỲNH DŨNG NHÂN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tường ảo

Bức tường tối đen. Tôi có thể cảm nhận qua tiếng còi xe. Có ba mặt tường. Bên ngoài mỗi mặt là một thế giới khác nhau. Mặt vẽ hình đầu người là một trong ba bức tường ấy…

Cây cô đơn

Cây cô đơn có tự bao giờ và vì sao người ta gọi là cây cô đơn. Chắc có lẽ, cây cũng như người, khi đơn lẻ, cô độc giữa thế gian rộng lớn thì cũng chỉ như một minh chứng về sự hiện hữu…

Tấm áo Điện Biên

Cha mang trên mình tấm áo Điện Biên
Áo trấn thủ với bao đường ngang dọc
56 ngày đêm lấn từng thước đất
Xẻ dọc chiến hào siết chặt vòng vây.