Phế tích đồi cao

(VNBĐ – Thơ).
            (Chiều Mỹ Sơn)

Nhặt tiếng thở dài
Linh hồn trăng thất lạc
Suối nhỏ…
Về đâu…

Mây ăn năn phế tích đồi cao
Ai ngậm duyên trầu cau hờn núi
Gió hiển linh
Màu dã thú xưa buồn…

Giọt sương treo mùi nắng
Hương mùa thả rông…
Phồn thực miền đa đoan em
Chiều khỏa mưa
Thềm rêu
Háo hức dậy thì!

LÊ ÂN

(Văn nghệ Bình Định số 98 tháng 6.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Hương dừa

Đêm, trăng thượng tuần nấp sau gốc dừa. Những tàu dừa lòa xòa đung đưa làm ánh trăng vỡ vụn nhưng cũng đủ sáng trên con đường. Ngày mai tôi sẽ xa Y Muôn, xa mảnh đất này…

Gió mùa thổi mãi

Hôm nay làng chài đột ngột trở gió. Ngày đưa ba đi cũng là một hôm trở gió. Gò đất nhô cao ngã nhoài về biển trở thành nơi đặt chân cuối cùng cho ba sau chuyến ra khơi bão táp…