Nụ cười của đất

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi).

Trồi lên từ rả rích mưa khuya
Ưng ửng thắm nắng non đầu ngõ
Những chồi hoa nảy từ nỗi nhớ
Từ trong veo ban mai thềm nhà

Mỗi chồi hoa một kỷ niệm về bà
Tiếng chổi vén mờ sương xao xác
Bà trồng bên hiên loài huệ đất
Ươm mùa thu búp chồi đầy tay

Thơm thơm hồng môi em thơ ngây
Loài huệ đất là nụ cười ban sớm
Hoa hiền như nụ cười của bà
Nhưng thu đến mà bà đi vắng

Huệ đất vẫn hồng thơm thảo bên hiên
Mặt trời mặt trăng xoay tròn mưa nắng
Hoa ở lại cùng em năm tháng
Nụ cười lành như đất bà gieo…

MỘC AN

(Văn nghệ Bình Định số 102 tháng 10.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mặt trời muộn

Ả, từng nức tiếng một vùng, nhưng là tiếng dữ. Nhan sắc so hoa, nõn nà gợi cảm, chỉ kém cái nết. Nhưng nết có kém tí mà đẹp vẫn hấp dẫn chán…

Giấc đào phai

Đào chỉ nở một thời điểm duy nhất trong năm. Ấy là khi giữa giá buốt còn sót lại cuối mùa đông, cùng với mưa phùn rắc rây xuân sớm…

Những quả cam

Gác chắn tàu ở ngoại ô thị trấn trong ánh chiều tà, ba đứa bé cất giọng ríu rít như những chú chim nhỏ và sắc màu của những quả cam rực rỡ bay tung tóe xuống đó…