Nơi giấu tuổi thơ tôi

(VNBĐ – Thơ). Nơi tôi lớn lên
có con đường in lằn xe thổ mộ
những con sông gầy trơ xương cát mùa khô
tháp trầm mặc nghiêng ráng chiều bóng đổ
nuôi tuổi thơ tôi
gian khổ đã từng

Làng tôi đó
bánh chưng xanh ngày Tết
củ kiệu dưa hành xác pháo đỏ đầy sân
thành quách cũ vắng dần bầy chim di trú
trống trường thành bến mộng
vỡ sông trăng

Quê tôi đó
chị gánh nắng chang bờ sông trắng
ông lái đò đưa bến vắng về đâu
gió lén mơn râu mang nỗi sầu trăng sách
sống đến bạc đầu chỉ là khách quê hương

Quê tôi đó
điêu tàn xưa nương náu
tiếng ru hời trên vỉa gạch ngàn năm
tôi quá vãng thủa nằm nôi bật khóc
vọng lại tiếng bà đưa võng đã xa xăm

Góc thành Đông cây bàng xơ lá rũ
hồn thi nhân thù tạc bóng trăng chơi
Trường Thơ Loạn quạ kêu mùa thu cũ
chén rượu Gò Sành mùa lũ nhớ dòng sông

Hai mùa con nước đục trong
xuôi dòng bến cũ chiều mong mỏng buồn
mốt mai chớp mắt về nguồn
trả quê kiểng lại một khuôn mặt gầy.

DUY PHẠM

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tường ảo

Bức tường tối đen. Tôi có thể cảm nhận qua tiếng còi xe. Có ba mặt tường. Bên ngoài mỗi mặt là một thế giới khác nhau. Mặt vẽ hình đầu người là một trong ba bức tường ấy…

Cây cô đơn

Cây cô đơn có tự bao giờ và vì sao người ta gọi là cây cô đơn. Chắc có lẽ, cây cũng như người, khi đơn lẻ, cô độc giữa thế gian rộng lớn thì cũng chỉ như một minh chứng về sự hiện hữu…

Tấm áo Điện Biên

Cha mang trên mình tấm áo Điện Biên
Áo trấn thủ với bao đường ngang dọc
56 ngày đêm lấn từng thước đất
Xẻ dọc chiến hào siết chặt vòng vây.