Những ngón tay chai…

(VNBĐ – Thơ). 

Những ngón tay bé xíu chìa về phía tôi
những ngón tay sạn chai ước mơ
những ngón tay trơ lì cảm xúc
quên được không?

Nụ cười lấp lánh đèn khuya

Em không còn ai ở thế giới nhân chia
nơi người ta cộng trừ giỏi hơn một nhà toán học
nơi người ta văn vẻ điểm tô cho điều không thật
những mảnh dằm ngày ngày phác họa chân dung

Tuổi thơ hồn nhiên khoan nhặt điệp trùng
nào gió, nào mưa, nào cơn đói khát
nào rác, ô nhiễm…
những nỗi đau chồng chất

Nhặt hết nhọc nhằn…

MINH ĐAN

(Văn nghệ Bình Định số 109 tháng 5.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tường ảo

Bức tường tối đen. Tôi có thể cảm nhận qua tiếng còi xe. Có ba mặt tường. Bên ngoài mỗi mặt là một thế giới khác nhau. Mặt vẽ hình đầu người là một trong ba bức tường ấy…

Cây cô đơn

Cây cô đơn có tự bao giờ và vì sao người ta gọi là cây cô đơn. Chắc có lẽ, cây cũng như người, khi đơn lẻ, cô độc giữa thế gian rộng lớn thì cũng chỉ như một minh chứng về sự hiện hữu…

Tấm áo Điện Biên

Cha mang trên mình tấm áo Điện Biên
Áo trấn thủ với bao đường ngang dọc
56 ngày đêm lấn từng thước đất
Xẻ dọc chiến hào siết chặt vòng vây.