Nhớ mẹ

(VNBĐ – Thơ).

Lá rụng ngày đi như gió cuốn
Dế kêu tê dại cỏ trong vườn
Ai về tát cạn ao phiền muộn?
Để mẹ thôi buồn, thôi nhớ trông.

LÊ THÀNH NGHỊ

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Gió mùa thổi mãi

Hôm nay làng chài đột ngột trở gió. Ngày đưa ba đi cũng là một hôm trở gió. Gò đất nhô cao ngã nhoài về biển trở thành nơi đặt chân cuối cùng cho ba sau chuyến ra khơi bão táp…

Thơ từ Trại sáng tác VHNT Cần Thơ 2024

Trại sáng tác VHNT Cần Thơ do Hội VHNT Bình Định phối hợp Trung tâm hỗ trợ sáng tác VHNT (Bộ VH-TT&DL) tổ chức vào hạ tuần tháng 5.2024. VNBĐ trân trọng giới thiệu chùm thơ của các hội viên chi hội Văn học…

Về thương vườn cũ

Tôi thích nhất là khu vườn vào độ xuân sang, hè đến. Đi qua mùa đông mưa dầm gió Bấc, khu vườn không còn xác xơ, ướt át mà hồi sinh mạnh mẽ. Vườn ủ men ủ mật, bắt đầu bật mầm xanh lá…