Nhớ làng 

(VNBĐ – Thơ).

(Trích trường ca “Rừng vàng biển bạc”)

Những cánh rừng xưa đã thành dĩ vãng
đất lật tung dưới ánh sáng mặt trời
những viên sỏi tự nung trong nắng lửa

đốt mắt nhìn cô gái Jrai

Những hoàng hôn giờ cứ bầm như máu
cửa rừng toang hoang tứ phương như biển thời hồng hoang
những con đường như rắn bò cắt dọc ngang thảm lá

đất đỏ hực lên cú thở hắt cuối cùng

biệt phủ mọc lên thay lá
bê tông chồm vào giấc mơ
những giấc mơ chổi đót
những giấc mơ nấu rượu nuôi heo

giấc mơ củng cố tương lai bằng hy sinh đời bố…

Những trạm thu giá cứa ngang cánh rừng
chắn đường con nai về suối
những thân phận vút lên thân phận
chôn ngày xưa trong hào nhoáng kinh kỳ
đại gia đại gia đại gia

ra đường gặp đại gia, đại gia lăn như mặt trời sa mạc

em. Mỗi buổi chiều ra suối
suối chỉ còn rêu
rêu khô như ngày mặt trời xuống chậm
lăn trên hòn sỏi
lăn trên lòng suối
lăn trên tiếng mang tác tìm bầy
gặp những tan tác
thấy những mùa hoang
những khu nhà mồ bê tông
những cột nhà rông bê tông
cầu thang bê tông
bàn chân khô lạnh
bàn chân bằng như mặt gạch

bàn chân quen những thân gỗ lõm mòn

làng như tổ chim treo vào thung lũng
mở mắt ra là thấy rừng
rừng nâng giấc từng ngày ăn đêm ngủ
rừng dựa vào làng
giờ làng phơi trong nắng
làng ngập trong mưa
làng bần bật trong gió
làng bê tông
làng gạch

làng tôn…

VĂN CÔNG HÙNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Nhà thơ Trương Công Tưởng

Những bài thơ tôi đọc cho cha nghe
Chưa bao giờ ông ưng ý
Nhưng ông đã khóc khi tôi ngồi ở đó
Gom gió trời về ủ nắng xa xanh.

Thơ dự thi của Dụ Nguyên

Tôi sẽ bỏ tất cả để theo người! Ôi mặt trời mùa xuân!
Khi tia nắng đầu tiên của người chạm vào đất cát làm bật lên những ánh cầu vồng

Mơ vào rừng thẳm

Mơ vào rừng thẳm náu nương
chung quanh muôn thú tình thương dạt dào
gió lòng ta thổi rì rào
đời như thác đổ mất đào nguyên xưa