Mùa sen phố

(VNBĐ – Thơ). Em đan mùa hạ trên những ngón tay
Thổi vào hoa sen hương thơm phố thị
Ta ngắt lấy chùm thời gian trên tờ lịch cũ
Thả những nốt trầm lên mảng tường rêu

Ngày hôm qua hanh vàng hay sắc áo em thêu
Và ai đó gửi mùa chia ly lên cánh bằng lăng tím
Hạ vẫn ngát xanh cháy mãi vùng hoài niệm
Ta bồi hồi. Em, hay nàng thiếu nữ trong tranh

Con đường nào qua còn lại những dấu chân
Tơ nhện chùng chạm cong vênh nỗi nhớ
Cảm ơn người mang mùa sen vào lòng phố
Để hương bùn non giữ lại hình bóng quê nhà

Phố vẫn cứ buồn buồn như sắp phải chia xa
Phố thức không ngủ đợi người về cùng tháng Sáu
Trời chớm lạnh sắt se đi qua mấy mùa dông bão
Xin hãy cứ lặng thầm gửi lại phố những mùa sen!

HUỲNH THỊ QUỲNH NGA

(Văn nghệ Bình Định số 113 tháng 9.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thầm nghe

Những người lính như tôi không làm lính nữa
Mỗi năm một lần ngồi tựa vai nhau
Lại như lửa vừa nhen bập bùng trong máu
Trong lửa ai về ấm lạnh sau vai.

Đơn độc

Đôi lúc cũng có chút lạnh lẽo
Giữa nồng nàn
Sự dối trá của chính chúng ta mang lại
Sẽ sưởi ấm trái tim đầy nghi thức

Mắt rừng

Bao năm biền biệt xa rừng
Ngày trở lại chợt rưng rưng bóng hình
Vạn ngàn diệp lục rung rinh
Ngỡ như mắt bạn gọi mình chiều xưa

Hồn lúa Lạc Hồng

Năm 221 trước Công nguyên, nhà Tần thống nhất sáu nước dưới lá cờ của một đế chế hùng mạnh chưa từng có. Trên đài cao, Tần Thủy Hoàng phóng tầm mắt về phương Nam xa xôi bằng tất cả tham vọng của mình…