Một chút dân gian

(VNBĐ – Thơ).

Ơ kìa con Cám lên ngôi
Tấm trong veo đã chết rồi… thực – mơ?

Lý Thông vẫn cứ ỡm ờ
Thạch Sanh ơi, lại nương nhờ gốc cây?
Chằn tinh cháu đống, con bầy
Chém sao cho hết kiếp này thoát thân!

Nỗi niềm lá rụng đầy sân
Mùa xuân Thị Kính nợ nần đeo mang
Màu không sợ nữa, mõ làng
Đong đưa… “hốt xác” những chàng… đong đưa!

Chợ chiều bán chúa, buôn vua
Con tim gióng tiếng chuông chùa vọng khan.
Anh còn may túi mười gang
Chim còn ăn khế, đảo vàng bão dông.

LỆ THU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Màn chống muỗi

Trước nhà anh có một cái hồ. Rất nhiều muỗi. Đêm tân hôn, anh cùng vợ mắc màn. Họ thả đom đóm vào bên trong. Những đốm sáng xanh mỏng manh bay chập chờn…

Lắng nghe xuân về

Nắng nhảy lò cò trên lá
Lao xao gió chơi trốn tìm
Sóc nâu ngỡ ai rượt đuổi
Giật mình rơi biếc tiếng chim.

Ba ôm con trong tay

Ba ôm con trong tay
Nghe nụ hoa mở cánh
Nắng ngoài đường lấp lánh
Chim trên cành hót say