Mảnh đất tình người

(VNBĐ – Thơ).

Mấy ang lúa chín vàng tôi vừa gặt được
Hạt mẩy đều và ngào ngạt hương thơm
Mùa màng này một đời tôi mơ ước
Khi đặt lưỡi cày xuống mảnh đất rạ rơm

Khoảng đất trời cho là mảnh đất quê hương
Dẫu nơi chó ăn đá… cũng sẽ là bờ xôi ruộng mật
Dù ruộng rộc cùng trâu chậm nước đục
Gieo được hạt tình yêu thì không có cuối đường hầm

Với kẻ há miệng chờ sung đất màu cũng thành bãi hoang
Đợi giọt mồ hôi cây mỏi mòn khô héo
Người chịu khó chân lấm tay bùn cày sâu cuốc bẫm
Mùa thơm thảo nghĩa nhân đơm tự bước ngọt lành

Cánh phượng hoàng sẽ biết ai là chủ nhân cây khế tươi xanh
Hạnh phúc chỉ đến khi trái tim ấm nồng cất tiếng.

BÙI THỊ XUÂN MAI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chiều về trên bến sông quê…

Có những chiều ngồi lặng im cùng sông, chỉ để nhớ về một thời đã qua. Để thấy sông mênh mông mà đời mình thì nhỏ bé. Bến sông tuổi thơ vẫn lặng lẽ bồi đắp phù sa…

Màn chống muỗi

Trước nhà anh có một cái hồ. Rất nhiều muỗi. Đêm tân hôn, anh cùng vợ mắc màn. Họ thả đom đóm vào bên trong. Những đốm sáng xanh mỏng manh bay chập chờn…

Lắng nghe xuân về

Nắng nhảy lò cò trên lá
Lao xao gió chơi trốn tìm
Sóc nâu ngỡ ai rượt đuổi
Giật mình rơi biếc tiếng chim.