Lời thì thầm trong ba lô

(VNBĐ – Thơ). 

Con đòng đòng trên lưng một BA LÔ ĐẤT
Giọng ai thì thầm “Con… có… nặng… không?”
Bốn mươi năm cha đơn côi nơi rừng sâu xa khuất
Giờ con cõng cha về với ông bà nội, ơi cha!

Con gặp được cha qua tấm lòng người bạn phương xa
Quê hương xứ dừa từng chịu nhiều đau thương chết chóc
Mộ cha không tên lẻ loi giữa rừng cây xanh ngắt
Có người trai như con hương khói an lòng

Ơi người chiến sĩ họa sĩ đất Thăng Long
Vượt dốc băng rừng giữa bom gầm đạn réo
Máu chảy đỏ mình còn nghĩ về bức họa dừa xanh soi bóng
Người cõng anh kể hoài nước mắt rưng rưng

Chiều thu mờ sương như chiều xưa Hoài Ân
Anh ngủ giấc ngàn thu trên tay người thầy thuốc
Nay về quê trên lưng con trai tuổi bằng cha ngày trước
Cha con bên nhau lần đầu

Chiều thu mờ sương như chiều mẹ tiễn bên cầu
Tiếng còi tàu Diêu Trì bồn chồn đưa hồn anh về quê nội
Khối đất thiêng trong ba lô cũng trở trăn như chờ như đợi
Xôn xao theo nhịp tàu ngóng về cha già còm cõi nhớ thương.

BÙI THỊ XUÂN MAI

(Văn nghệ Bình Định số 98 tháng 6.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Hương dừa

Đêm, trăng thượng tuần nấp sau gốc dừa. Những tàu dừa lòa xòa đung đưa làm ánh trăng vỡ vụn nhưng cũng đủ sáng trên con đường. Ngày mai tôi sẽ xa Y Muôn, xa mảnh đất này…

Gió mùa thổi mãi

Hôm nay làng chài đột ngột trở gió. Ngày đưa ba đi cũng là một hôm trở gió. Gò đất nhô cao ngã nhoài về biển trở thành nơi đặt chân cuối cùng cho ba sau chuyến ra khơi bão táp…