Kỷ niệm

(VNBĐ – Thơ).

Tặng Sửu

Mình bên nhau dưới mái trường
mấy mươi năm buồn vui
từ thanh xuân đến ngày tóc bạc
ngày tôi bệnh, em đỡ đần thu xếp
dẫu xa rồi, lòng mãi nhớ thương

mình bây giờ đã hết lo toan
bên sách vở những ngày lên lớp
thành người cũ của ngôi trường thân thuộc
bạn bè xưa còn đợi ta về

gặp lại nhau bên phố chợ một chiều
quán nước vắng với thật nhiều ly lọ
em gầy guộc thương đôi bàn tay nhỏ
thương từ xa xưa.

PHẠM VĂN PHƯƠNG

(Văn nghệ Bình Định số 103 tháng 11.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Giấc đào phai

Đào chỉ nở một thời điểm duy nhất trong năm. Ấy là khi giữa giá buốt còn sót lại cuối mùa đông, cùng với mưa phùn rắc rây xuân sớm…

Những quả cam

Gác chắn tàu ở ngoại ô thị trấn trong ánh chiều tà, ba đứa bé cất giọng ríu rít như những chú chim nhỏ và sắc màu của những quả cam rực rỡ bay tung tóe xuống đó…

Đuôi Xanh

Trận mưa đầu mùa ầm ào trút xuống thoáng chốc đã ngớt hạt. Trăng khẽ khàng đu đưa, tràn qua cửa sổ một vũng lỏng lảnh. Nàng khoác chiếc váy mỏng, tóc buông xõa…