Khúc ru

(VNBĐ – Thơ). Lẽ đâu lại khép kín đời
sợ qua bậu cửa vấp lời thị phi
mây trôi sợ gió làm gì
hãy quên cuối đất mà đi cùng trời.

Lỡ say vì chén rượu mời
trách chi cái khắc ôm đời ngủ quên.

Buông dây bong bóng tuổi tên
mà yêu sắc tím lênh đênh lục bình
mà yêu đồi sỏi ruộng sình
gom bao trầy xước dệt tình mêng mông.

Sánh gì đời biển phận sông
cứ bay theo nắng mà lồng lộng mây
so chi phận cỏ đời cây
cứ đơm hoa trái mà bày tiệc vui.

Lạc trôi về phía ngậm ngùi
thuyền buồm đâu chỉ biết xuôi theo dòng.
Đời bao bến đục bến trong
thì năng chưng cất cho lòng thảnh thơi.

Thong dong dưới ánh mặt trời
biết yêu cuộc sống thì đời mãi xuân.

NGUYỄN THƯỜNG KHAM

(Văn nghệ Bình Định Xuân Tân sửu 2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thơ dự thi của Khét

Thóc, vì sao chọn vàng
– tôi làm nên no ấm
cỏ, vì sao chọn xanh
– không đành nhìn đất bạc

Hương dừa

Đêm, trăng thượng tuần nấp sau gốc dừa. Những tàu dừa lòa xòa đung đưa làm ánh trăng vỡ vụn nhưng cũng đủ sáng trên con đường. Ngày mai tôi sẽ xa Y Muôn, xa mảnh đất này…