Khóc Chế Mân(*)

(VNBĐ – Thơ). 

(Nhân xem vở Ca kịch Bài chòi “Huyền Trân Công chúa”)

Vung một đường gươm cuối
Như chém vào đen tối
Hoàng đế Chế Mân gục xuống giữa sân rồng
Độc dược đã ngấm vào khắp cả châu thân
Đất trời đảo lộn
Hoàng cung lặng ngắt trống không!

Khoảng khắc này chỉ còn lại Huyền Trân
Khóc chồng thổn thức
Chế Mân ơi!
Không ngã xuống nơi rừng gươm phương Bắc
Không cúi đầu trước vó ngựa Nguyên Mông
Lại ngã xuống giữa triều Trung
Nơi mình làm Hoàng đế!
Kẻ ác người hiền nhìn ra không dễ
Nên hại chúa cướp ngôi từ gian kế cận thần!
Điện ngọc ngai vàng cũng chỉ phù vân
Mà tặc tử thời nào cũng có!

Trang sử ngàn xưa còn đó
Ra khỏi hí trường lòng vẫn còn đau!

(*). Vua Chiêm Thành

VĂN TRỌNG HÙNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bà Baptiste

Người phụ nữ trẻ này tên là Paul Hamot, con gái của thương gia Fontanelle giàu có trong vùng. Khi cô ấy được mười một tuổi, một biến cố bất ngờ đã xảy ra…

Bạn Gió và những chiếc chuông xinh

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ…

Nghe bà kể chuyện

Đêm nghe bà kể chuyện
Nàng Bân tích thật xưa
Yêu thương, nàng đan áo
Rét ngày xuân trái mùa

Mưa xuân

Những hạt mưa bé nhỏ
Khẽ bay trong gió xuân
Rồi đậu trên cỏ biếc
Như sương mai trong ngần