Hoài niệm

(VNBĐ – Thơ). Anh trở lại con đường xưa ấy
Trời vẫn xanh như những tháng năm nào
Nắng vẫn trải trên triền đê dìu dịu
Sông ngàn đời, sóng nước vẫn lao xao.

Chỉ có em không còn qua lối cũ
Màu áo xưa giờ đã đổi thay rồi
Và mái tóc, không còn bồng cỏ rối
Của một thời, mơ mộng áng mây trôi

Anh dừng lại trên bờ đê hoài niệm
Bóng em xa, chiều bỗng tím hoang chiều
Dòng sông cũ lặng buồn không muốn chảy
Con đò chờ trên bến vắng cô liêu…

Em đã quên những lời ước hẹn
Đường cỏ may xưa mờ dấu chân người
Rồi có chiều nào em nhìn lại
Con đường xưa… thôi chỉ mưa bay.

ĐOÀN VĂN DŨNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Đêm nguyệt thực

Gã đỗ xe khuất trong bóng đám cọ, tháo giày, nới lỏng thắt lưng và hạ lưng ghế ngồi cho thoải mái. Lúc này nàng mới để ý chiếc xe tải nhỏ chỉ có hai ghế ngồi…

Quà của biển

Dọc theo ven bờ của cửa biển An Dũ, cái mùi ngai ngái quen thuộc của thứ sản vật đang phơi làm giác quan của những người sành ăn phải lên tiếng…

Cải mầm

Cuối năm, mẹ xới khoảnh đất trên đầu nhà, vun thành từng chiếc hộp đều tăm tắp. Mấy ô đất nâu được gọi thức dậy sau cả năm dài ngủ quên…