Hoa nắng tháng Tư

(VNBĐ – Thơ).

Mùa hạ, hoa cúc tần ô nở phía mây xanh
trong lòng quê rơm rạ
tôi thắp chút ánh sáng cuối ngày vào căn phòng nhỏ
những dòng ký ức chia nhau từng vụn gió
suốt đời cha tôi nghiền ngẫm lời của đất đai trổ lên mầm mạ
con rô gai nhủi vào vũng nước sót lại trong dấu chân trâu
ruộng lác phèn bám đôi tay mẹ lật lên gió Nồm tóc rối
câu ca dao ngoại cấy vào chiếc võng trưa.

à ơi!
ngó lên hòn núi chóp vung
đàn bò no cỏ,
tiếng mang tác buồn thung sâu cạn đáy
lồ ô cạ vào âm bản xóm làng
dang đầu một chiếc nón mê.

mang trên mình mùa hè ngọn gió Nồm chiều se chỉ sợi rơm
đan vào từng ngõ ngách làng mùi đồng ruộng
có phải da thịt nồng nàn hương thị mỗi khi đi qua xóm núi
cây trân châu ra hoa và kết nụ đầu mùa
dòng nước bắt đầu khô cho cây lúa trẩy hạt vàng
vào ước mơ của mẹ
vị đất đồng làng khói đốt cay mắt mây trời
câu ca dao nằm nôi
lẻn vào hồn từng chiếc lá
đêm mộng thấy người xưa trở về làng rôm rả chuyện trò
về vụ lúa
hồn tôi như chiếc rổ tre đựng đầy hoa nắng tháng Tư…

TRẦN QUỐC TOÀN

(Văn nghệ Bình Định số 108 tháng 4.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Người gác hầm đường sắt

Tôi bước ra đường ray và tiến lại gần anh, một người đàn ông đen sạm, có bộ râu đen và lông mày khá rậm. Trạm gác của anh ở một nơi hẻo lánh và ảm đạm…

Giọt nước mắt muộn màng

Mẹ muốn vậy. Con đi cho mẹ vừa lòng. Sa gào lên rồi chạy ra khỏi nhà. Lồng ngực phập phồng, đầu muốn nổ tung vì tức giận.

Theo nắng trôi về

Nắng chiều nghiêng chếch, đổ xuôi theo triền dốc, vàng phai. Chiếc xe bất ngờ dừng lại ở khoảng đất trống tương đối bằng phẳng nằm giữa lưng chừng đèo…

Nắng qua thềm thương nỗi đa đoan

Dạo gần đây có nhiều dịp trở về quê hương, tôi để mình bị hút vào những hoài niệm xưa cũ một cách thụ động không tài nào dứt ra được…