Gió chiều

(VNBĐ – Thơ). 

Lặng im như đá núi
Có hiểu gì nông sâu
Một cành khô thui thủi
Có biết mình ở đâu!

Nắng đầy trời đổ xuống
Nung ký ức nóng ran
Có còn nghe năm tháng
Cháy lòng cây bên đàng!

Con mắt sông có biết
Cỏ cây buồn rong rêu
Gió chiều bay hối hả
Dấu xưa đâu bây giờ!

Có nỗi nhớ thành tro
Cháy không nguôi chờ đợi
Con kiến khô hơi thở
Lạc về đâu rã rời!

PHẠM ÁNH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Hương dừa

Đêm, trăng thượng tuần nấp sau gốc dừa. Những tàu dừa lòa xòa đung đưa làm ánh trăng vỡ vụn nhưng cũng đủ sáng trên con đường. Ngày mai tôi sẽ xa Y Muôn, xa mảnh đất này…

Gió mùa thổi mãi

Hôm nay làng chài đột ngột trở gió. Ngày đưa ba đi cũng là một hôm trở gió. Gò đất nhô cao ngã nhoài về biển trở thành nơi đặt chân cuối cùng cho ba sau chuyến ra khơi bão táp…