Giăng mắc

(VNBĐ – Thơ). Chày thậm thụt em nếp thơm mùa mới
lòng cối đá đựng dẻo nụ cười
thình thịch thùm thụp
lườn cong xỏa yếm
tơ tằm giăng ai từ độ mùa xuân

Bánh dầy dính tôi đầy lên môi xưa
má lúm đồng tiền xoắn mắt giai tơ
mớ bảy mớ ba phấp phới hội làng thi nhau thình thịch
kìa em ngày xưa
hay em bây giờ
dậy thì mắt nhau con đê bờ cỏ
trăng cởi nụ nhau thả hương vào gió thả trời ngẩn ngơ

Trời rót hương em vào tôi Tây Hồ
lá sen mở lòng bọc thơm mùa cốm
tôi đi trong xưa hay vừa em sen
tôi đi mùa thu
em còn ngực hạ
nhịp chày hồn xưa ướp thời gian truyền lại

Ai đâu thì đâu tôi còn hẹn cũ
lời hẹn ngàn năm buộc tôi giăng mắc, buộc tôi men bút
là tôi mắc nợ một làn hương xưa
04.9.2020

TRẦN QUANG QUÝ

(Văn nghệ Bình Định Xuân Tân Sửu 2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Êm như nước chảy

Cả trăm năm qua, họ Trương ở Mật Thiện luôn nổi tiếng hơn họ Hồ của Dương Tây. Vì thế, người họ Hồ luôn đố kỵ, cứ được dịp là tìm cách hạ bệ họ Trương…

Hai dòng chảy

Căn gác trọ buổi sáng im lìm như bỏ hoang, các cô gái đã ngủ vùi. Lý tựa cằm lên khung cửa sổ, hướng về dãy núi xa. Nỗi nhớ khẽ khàng, chậm chạp gặm mòn…

Về mái hiên xưa

Trong bàng bạc ký ức nơi xóm làng, luôn có một mái hiên. Đó là nơi những vòm cây che mát bọn nhỏ chơi nhảy dây. Là nơi hàng tre rì rào kêu những trưa hè chờ đám bạn đến lớp…

Bài học của Dế Cơm

Ánh nắng đầu ngày xuyên qua những lá cỏ còn ướt đẫm sương đêm. Những giọt long lanh bắt đầu nhỏ xuống làm lạnh buốt thân thể đầy thương tích của Dế Cơm làm nó choàng tỉnh…