Cảm thức

(VNBĐ – Thơ). 

Giữa nhan sắc của ký ức
Năm mới như một hấp lực
bằng thói quen cọ rửa quá khứ
Như muốn xóa quên, như từng loại bỏ
Nhưng ngày hôm qua
bỏ đi không nỡ…

Ký ức đã sao tẩm thực tại
bằng mùi thơm của kỷ niệm

Ngửa mặt nếm xuân
để da thịt rung lên những tín hiệu
Trong lóe chớp của trực giác
Cảm nhận thời gian đang việt dã trong mọi ngõ ngách
của nỗi nhớ…
Đôi khi ta
dài quá cỡ…

Duỗi thẳng mình
Dưới nắng xanh
trong giá rét
giữa mưa phùn ẩm ướt của mùa xuân
để thấy thật rõ mình trong đó
Còn hơn để bàn tay mò mẫm trong đêm
tìm mãi không ra công tắc để bật đèn…

ĐOÀN MẠNH PHƯƠNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Hương dừa

Đêm, trăng thượng tuần nấp sau gốc dừa. Những tàu dừa lòa xòa đung đưa làm ánh trăng vỡ vụn nhưng cũng đủ sáng trên con đường. Ngày mai tôi sẽ xa Y Muôn, xa mảnh đất này…

Gió mùa thổi mãi

Hôm nay làng chài đột ngột trở gió. Ngày đưa ba đi cũng là một hôm trở gió. Gò đất nhô cao ngã nhoài về biển trở thành nơi đặt chân cuối cùng cho ba sau chuyến ra khơi bão táp…