Bản quán

(VNBĐ – Thơ). 

Bản quán là trang viết đầy những dấu chấm, phảy
như cây đa đầu làng cằn cỗi
phủ bóng suốt trăm năm
mái chùa cổ oằn mình cõng bóng trăng
vẫn hương trầm, áo nâu sồng, con cá gỗ
bầy chim sẻ làm tổ mái vòm
ríu ra ríu rít những buổi trưa
nơi cơn gió Nồm thổi tạt qua
chiếc cày vẽ lối trên cánh đồng
con trâu lầm lũi bước mỏi
tiếng tắc kè vọng trên mỏm đá núi

cha đội nón giục ngọn roi về phía sinh tồn.

Bản quán là nửa đêm gác tay lên trán nghĩ ngợi
nơi cửa đông làng những ngọn gió lang thang,
con cá bày bán giữa ngày biển động
ngọn rau mọc lên từ đất sỏi khô cằn
của ngọn gió thổi vào kí ức

như thước phim đen trắng nhòa dần…

Bản quán là lời mẹ ru em bằng giọng miền Trung ngọn gió Lào rát bỏng
những đồi núi trập trùng,
hoa chạc chìu chạt hương thơm dìu dịu vào mùa thu
trái vạn tuế rụng xuống nơi bầy sóc đang giũ mưa trên đuôi
là nơi cha gùi rau lủi về xóm nhỏ

và mẹ bắc bếp thổi lửa nấu cơm…

TRẦN QUỐC TOÀN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Nhà báo, nhà thơ Vân Phi

Thơ Vân Phi dào dạt xúc cảm của một người trẻ đầy hoài niệm, trăn trở với thời cuộc và những hư hao, mòn khuyết của bao giá trị trên quê hương. Đọc thơ anh, hiện rõ một cái tôi thao thiết…

Người anh hùng xóm Gò Nhãn

Buổi sáng, năm 1968. Một ngày như mọi ngày, ông mặt trời ể oải, mệt nhọc leo qua ngọn tre già, gió hiu hiu thổi từ biển Đông, không gian nhẹ tênh màu nắng nhạt…

Trăng rơi đồi cát

Đêm Nồm, trời oi bức. Bóng trăng mờ ảo, loang loáng khắp nơi. Dịu cảm thấy căn phòng trở nên chật chội, ngột ngạt và khó chịu nên lần bước ra sân…

Từ mái tranh quê

Những lúc trời mưa, chị em tôi nghịch nước mưa từ mái tranh đổ xuống, còn cha tôi thì dựa vào màu nước hổ phách đậm nhạt ấy để biết tranh mục cỡ nào, lo sắp xếp công thợ lợp lại từng gian mái nhà…