Tản mạn đầu xuân

(VNBĐ – Thơ). 

Nâng nhành mai trắng trên tay
Nghe xuân bừng dậy ngất ngây say lòng
Hương xuân ngào ngạt bên song
Tình xuân ấm nỗi chờ mong lạnh lùng!

Ta luôn mong mỏi tương phùng
Sao em cứ phải ngại ngùng cách xa
Em ơi dưới bóng quê nhà
Có nghe tiếng mẹ thiết tha vọng buồn?
Mẹ biền biệt mười năm tròn
Ta còn bươn chải mỏi mòn mưu sinh!

Nhiều khi thảng thốt giật mình
Ngẩn ngơ tưởng bóng thương hình vẩn vơ
Gánh tình nắng đợi mưa chờ
Bốn mùa lớ ngớ bên bờ nhân duyên!

Xuân hồng rộn rã trước hiên
Nắng xuân rực sáng khắp miền quê hương
Một mai sánh bước chung đường
Hát đi em để niềm thương dạt dào!
An Nhơn, tháng 12.2021

ĐẶNG QUỐC KHÁNH

(Văn nghệ Bình Định số Xuân Nhâm Dần 2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Êm như nước chảy

Cả trăm năm qua, họ Trương ở Mật Thiện luôn nổi tiếng hơn họ Hồ của Dương Tây. Vì thế, người họ Hồ luôn đố kỵ, cứ được dịp là tìm cách hạ bệ họ Trương…

Hai dòng chảy

Căn gác trọ buổi sáng im lìm như bỏ hoang, các cô gái đã ngủ vùi. Lý tựa cằm lên khung cửa sổ, hướng về dãy núi xa. Nỗi nhớ khẽ khàng, chậm chạp gặm mòn…

Về mái hiên xưa

Trong bàng bạc ký ức nơi xóm làng, luôn có một mái hiên. Đó là nơi những vòm cây che mát bọn nhỏ chơi nhảy dây. Là nơi hàng tre rì rào kêu những trưa hè chờ đám bạn đến lớp…

Bài học của Dế Cơm

Ánh nắng đầu ngày xuyên qua những lá cỏ còn ướt đẫm sương đêm. Những giọt long lanh bắt đầu nhỏ xuống làm lạnh buốt thân thể đầy thương tích của Dế Cơm làm nó choàng tỉnh…