Sợi tình thắt nửa vòng tay

(VNBĐ – Thơ).  Đêm về phố cổ Hội An
Người xưa xa vắng ngỡ ngàng bước chân
Nơi tôi từng đến bao lần
Giờ sao bỗng thấy tần ngần đắn đo?

Chùa Cầu còn đó hẹn hò
Sông Hoài còn đó con đò đợi trăng
Đèn lồng mờ ảo giăng giăng
Lung linh thơ mộng hoa đăng đêm rằm

Tôi xa phố cổ bao năm
Câu thơ đau rút ruột tằm lắt lay
Rượu hồng đào chưa đủ say
Sợi tình thắt nửa vòng tay lỡ làng!

Từ em hát khúc sang ngang
Tôi lần tìm dấu dã tràng còn in
Mắt yêu ngơ ngác tia nhìn
Rưng rưng nuối tiếc niềm tin phai tàn!

Đêm này giữa phố lang thang
Mình tôi! Mưa xám trăng vàng mình tôi!
Quán xưa biệt bóng em rồi
Tôi ơi! Còn biết đứng ngồi cùng ai?

ĐẶNG QUỐC KHÁNH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Êm như nước chảy

Cả trăm năm qua, họ Trương ở Mật Thiện luôn nổi tiếng hơn họ Hồ của Dương Tây. Vì thế, người họ Hồ luôn đố kỵ, cứ được dịp là tìm cách hạ bệ họ Trương…

Hai dòng chảy

Căn gác trọ buổi sáng im lìm như bỏ hoang, các cô gái đã ngủ vùi. Lý tựa cằm lên khung cửa sổ, hướng về dãy núi xa. Nỗi nhớ khẽ khàng, chậm chạp gặm mòn…

Về mái hiên xưa

Trong bàng bạc ký ức nơi xóm làng, luôn có một mái hiên. Đó là nơi những vòm cây che mát bọn nhỏ chơi nhảy dây. Là nơi hàng tre rì rào kêu những trưa hè chờ đám bạn đến lớp…

Bài học của Dế Cơm

Ánh nắng đầu ngày xuyên qua những lá cỏ còn ướt đẫm sương đêm. Những giọt long lanh bắt đầu nhỏ xuống làm lạnh buốt thân thể đầy thương tích của Dế Cơm làm nó choàng tỉnh…