Tiếng vọng…

(VNBĐ – Thơ). Ta khản cổ gọi
cửa đời vẫn đóng
Những chiều mưa lạnh cóng cánh đồng
Ta mỏi mắt trông trời cao lồng lộng
Mà cánh chim biền biệt giữa hư không

Ta khản cổ gọi
tim người khóa chặt
Chỉ có những vũng bóng tối đen ngòm
Những con mắt lạnh nhìn nhau cắt cứa
Thế gian chìm trong địa ngục tối om

Ta khản cổ gọi
sao em ngoảnh mặt
Những chiều buồn em chạy trốn hoàng hôn
Chút tình xưa chôn sâu lòng đất
Đất vô tri cất giữ một linh hồn

Ta khản cổ gọi
tình yêu đã chết
Tiếng vọng âm từ vách đá rêu phong
Hạt giống tình ngủ yên trong lòng đất
Nghìn năm sau có mọc một đóa hồng?

NAM THI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chiều về trên bến sông quê…

Có những chiều ngồi lặng im cùng sông, chỉ để nhớ về một thời đã qua. Để thấy sông mênh mông mà đời mình thì nhỏ bé. Bến sông tuổi thơ vẫn lặng lẽ bồi đắp phù sa…

Màn chống muỗi

Trước nhà anh có một cái hồ. Rất nhiều muỗi. Đêm tân hôn, anh cùng vợ mắc màn. Họ thả đom đóm vào bên trong. Những đốm sáng xanh mỏng manh bay chập chờn…

Lắng nghe xuân về

Nắng nhảy lò cò trên lá
Lao xao gió chơi trốn tìm
Sóc nâu ngỡ ai rượt đuổi
Giật mình rơi biếc tiếng chim.