Trên đồng quê xanh

(VNBĐ – Thơ). 

Em thèm khúc hát ru con
khi bây giờ tuổi chỉ còn này thôi
thời xuân em gửi núi đồi
nỗi buồn chất chứa rã rời tứ chi

Chiến tranh tắt lửa xuân thì
có người năm ấy ra đi không về
thẫn thờ trên bến sông quê
nghe quyên khản giọng tái tê cõi lòng

Người ta con cháu bế bồng
còn em thức giấc tay không gối đầu
lá trầu khô héo vì cau
đêm nghe hát “Lý thương nhau”… khóc thầm

Em về đếm những tháng năm
kẽ tay mòn nhẵn chiều thăm thẳm buồn
Tô Thị vẫn có con bồng
còn em góa bụa trên đồng quê xanh.
27.7.2021

HỒNG PHÚC

(Văn nghệ Bình Định số 102 tháng 10.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mặt trời muộn

Ả, từng nức tiếng một vùng, nhưng là tiếng dữ. Nhan sắc so hoa, nõn nà gợi cảm, chỉ kém cái nết. Nhưng nết có kém tí mà đẹp vẫn hấp dẫn chán…

Giấc đào phai

Đào chỉ nở một thời điểm duy nhất trong năm. Ấy là khi giữa giá buốt còn sót lại cuối mùa đông, cùng với mưa phùn rắc rây xuân sớm…

Những quả cam

Gác chắn tàu ở ngoại ô thị trấn trong ánh chiều tà, ba đứa bé cất giọng ríu rít như những chú chim nhỏ và sắc màu của những quả cam rực rỡ bay tung tóe xuống đó…