Thơ dự thi của Nguyễn Thanh Sơn

(Thơ dự thi).

Tiếng dương cầm

Tình yêu
Là chiếc lá trên cành
Vay mượn chiếc lá
Về ủ giấc mộng xanh
Vay mượn bàn tay
Vân vê linh hồn mỏng
Lắng nghe lắng nghe từng giọt âm thanh
Lả lơi chiều ảo vọng
Nắng tắt bên kia triền đồi

Bàn tay thon
Tiếng tơ chùng
Lung linh trên từng phím đàn
Từng giọt rơi
Thánh thót như mưa rơi, lá rơi, ngoài hiên rơi
Nhẹ nhàng rơi trên bờ môi non
Ngủ ngon nhé
Ủ hương đời

Nụ hôn
Rớt xuống hiên ngoài
Rất xanh.

 

Bài ca của biển

Chừng ấy năm qua rồi
Nắng hạ
Mưa đông
Cát vẫn vẹn nguyên màu trong trẻo ấy
Và gió đại dương xanh
Kết tinh nên bao mối tình đầu

Mối tình đầu của tôi
Liếc nhau qua mắt lưới
Quyện chặt đời tôi với dòng nước bạc
Khi gió Nồm lồng lộng thổi
anh ấy ra khơi
tôi ngồi một mình vá lưới
Lặng lẽ, giản đơn thôi
Hạnh phúc chúng tôi cứ thế nhân đôi

Chừng ấy năm qua rồi
Bão đã xa gió lòng tôi thổi mãi
Biển bao dung sao còn lắm gian truân
Hạnh phúc lứa đôi thoắt rời hai ngả
Những bọt trắng bập bềnh trên triền cát
xô xát lòng tôi bao vết đau sâu

Biển dài rộng ngàn lần vẫn thế
Tôi biết tìm hạnh phúc ở nơi đâu?

NGUYỄN THANH SƠN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thầm nghe

Những người lính như tôi không làm lính nữa
Mỗi năm một lần ngồi tựa vai nhau
Lại như lửa vừa nhen bập bùng trong máu
Trong lửa ai về ấm lạnh sau vai.

Đơn độc

Đôi lúc cũng có chút lạnh lẽo
Giữa nồng nàn
Sự dối trá của chính chúng ta mang lại
Sẽ sưởi ấm trái tim đầy nghi thức

Mắt rừng

Bao năm biền biệt xa rừng
Ngày trở lại chợt rưng rưng bóng hình
Vạn ngàn diệp lục rung rinh
Ngỡ như mắt bạn gọi mình chiều xưa

Hồn lúa Lạc Hồng

Năm 221 trước Công nguyên, nhà Tần thống nhất sáu nước dưới lá cờ của một đế chế hùng mạnh chưa từng có. Trên đài cao, Tần Thủy Hoàng phóng tầm mắt về phương Nam xa xôi bằng tất cả tham vọng của mình…