Muộn màng

(VNBĐ – Thơ).

(Về Ba Má kính yêu)

Ngẩng đầu lạy khoảng trời xanh
Cúi đầu lạy nấm đất thành thiên thu
Tro tiền nhang khói mịt mù
Lặng trong tiếng nấc khóc người trăm năm

Nhớ thương như khói đi vòng
Nỗi đau như đá nặng trong phận này
Mây xa vương ánh mắt đầy
Giật mình mình đã trắng đầu mẹ cho

Xưa qua sông mẹ làm đò
Đời mênh mông có bến bờ của cha
Bây giờ lạy bóng ngày qua
Liêu xiêu vàng mã, nhạt nhòa khói nhang

Lạy trời lạy đất muộn màng
Mình con giữa chốn trần gian… nát lòng!

NGÔ VĂN CƯ

(Văn nghệ Bình Định số 103 tháng 11.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mặt trời muộn

Ả, từng nức tiếng một vùng, nhưng là tiếng dữ. Nhan sắc so hoa, nõn nà gợi cảm, chỉ kém cái nết. Nhưng nết có kém tí mà đẹp vẫn hấp dẫn chán…

Giấc đào phai

Đào chỉ nở một thời điểm duy nhất trong năm. Ấy là khi giữa giá buốt còn sót lại cuối mùa đông, cùng với mưa phùn rắc rây xuân sớm…

Những quả cam

Gác chắn tàu ở ngoại ô thị trấn trong ánh chiều tà, ba đứa bé cất giọng ríu rít như những chú chim nhỏ và sắc màu của những quả cam rực rỡ bay tung tóe xuống đó…