Món quà vô giá

(VNBĐ – Thơ). 

Tặng những người thiện nguyện

Có thể lúc này thơ vô cùng xa xỉ
Chỉ tấm lòng thiện nguyện đến miền Trung
Mảnh đất bạc phập phồng cơn nắng gió
Còn xối xả mưa, nên bão lụt muôn vàn

Có thể lúc này thơ bỗng ngỡ ngàng
Tiếng vỗ tay tự trái tim thôi thúc
Đã ngớt mưa sao mắt người ngấn nước
Bởi “tiếng hát” em tha thiết khẽ khàng

Có thể lúc này thơ đã được sang trang
Không giấu nỗi rưng rưng… về trường lớp
Lòng nén lòng chưa cần lên danh sách
Trao tận tay học phí lúc cơ hàn

Có thể lúc này thơ gánh chứa chan
Nơi bão lũ đi qua, hẳn phù sa đọng lại
Dẫu trắng khăn tang, dẫu bấy nhiêu thiệt hại
Thiên tai nào không quặn thắt cơn đau…

Có thể lúc này thơ đã biết nương nhau.
30.10.2020

NGUYỄN THỊ PHỤNG

(Văn nghệ Bình Định số 103 tháng 11.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Giấc đào phai

Đào chỉ nở một thời điểm duy nhất trong năm. Ấy là khi giữa giá buốt còn sót lại cuối mùa đông, cùng với mưa phùn rắc rây xuân sớm…

Những quả cam

Gác chắn tàu ở ngoại ô thị trấn trong ánh chiều tà, ba đứa bé cất giọng ríu rít như những chú chim nhỏ và sắc màu của những quả cam rực rỡ bay tung tóe xuống đó…

Đuôi Xanh

Trận mưa đầu mùa ầm ào trút xuống thoáng chốc đã ngớt hạt. Trăng khẽ khàng đu đưa, tràn qua cửa sổ một vũng lỏng lảnh. Nàng khoác chiếc váy mỏng, tóc buông xõa…