Món quà vô giá

(VNBĐ – Thơ). 

Tặng những người thiện nguyện

Có thể lúc này thơ vô cùng xa xỉ
Chỉ tấm lòng thiện nguyện đến miền Trung
Mảnh đất bạc phập phồng cơn nắng gió
Còn xối xả mưa, nên bão lụt muôn vàn

Có thể lúc này thơ bỗng ngỡ ngàng
Tiếng vỗ tay tự trái tim thôi thúc
Đã ngớt mưa sao mắt người ngấn nước
Bởi “tiếng hát” em tha thiết khẽ khàng

Có thể lúc này thơ đã được sang trang
Không giấu nỗi rưng rưng… về trường lớp
Lòng nén lòng chưa cần lên danh sách
Trao tận tay học phí lúc cơ hàn

Có thể lúc này thơ gánh chứa chan
Nơi bão lũ đi qua, hẳn phù sa đọng lại
Dẫu trắng khăn tang, dẫu bấy nhiêu thiệt hại
Thiên tai nào không quặn thắt cơn đau…

Có thể lúc này thơ đã biết nương nhau.
30.10.2020

NGUYỄN THỊ PHỤNG

(Văn nghệ Bình Định số 103 tháng 11.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chiều về trên bến sông quê…

Có những chiều ngồi lặng im cùng sông, chỉ để nhớ về một thời đã qua. Để thấy sông mênh mông mà đời mình thì nhỏ bé. Bến sông tuổi thơ vẫn lặng lẽ bồi đắp phù sa…

Màn chống muỗi

Trước nhà anh có một cái hồ. Rất nhiều muỗi. Đêm tân hôn, anh cùng vợ mắc màn. Họ thả đom đóm vào bên trong. Những đốm sáng xanh mỏng manh bay chập chờn…

Lắng nghe xuân về

Nắng nhảy lò cò trên lá
Lao xao gió chơi trốn tìm
Sóc nâu ngỡ ai rượt đuổi
Giật mình rơi biếc tiếng chim.