Khu vườn mùa hạ

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). 

Giọt nắng rơi thật khẽ
Chạm khu vườn lửng lơ
Bừng lên màu cổ tích
Bé ngước nhìn ngẩn ngơ!

Bóng nắng thi nhảy nhót
Họa lên muôn dáng hình
Thảm lá màu khúc khích
Khoe những nụ cười xinh

Đám lông tơ vàng óng
Lon ton theo mẹ gà
Từng đốm tròn liếp chiếp
Chơi trong vườn nhẩn nha

Chuồn chuồn kim bờ giậu
Rảo mắt tìm gương soi
Chợt vụt chao chiếc bóng
Bỗng thấy mình nhỏ nhoi…

Trong khu vườn mùa hạ
Một buổi chiều hôm nay
Có bao nhiêu điều lạ
Làm bé cười mê say.

CHÂU AN KHÔI

(Văn nghệ Bình Định số 112 tháng 8.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Nhà thơ Trương Công Tưởng

Những bài thơ tôi đọc cho cha nghe
Chưa bao giờ ông ưng ý
Nhưng ông đã khóc khi tôi ngồi ở đó
Gom gió trời về ủ nắng xa xanh.

Thơ dự thi của Dụ Nguyên

Tôi sẽ bỏ tất cả để theo người! Ôi mặt trời mùa xuân!
Khi tia nắng đầu tiên của người chạm vào đất cát làm bật lên những ánh cầu vồng

Mơ vào rừng thẳm

Mơ vào rừng thẳm náu nương
chung quanh muôn thú tình thương dạt dào
gió lòng ta thổi rì rào
đời như thác đổ mất đào nguyên xưa