Đường chị đi

(VNBĐ – Thơ). 

Nay em đi lại con đường cũ
Thuở chị đèo em ra phố xuân
Chị đẹp bao chàng theo tán tỉnh
Em thầm kiêu hãnh, ước mông lung…

Tám tuổi lần đầu ra phố Tết
Đông vui, đẹp lạ níu chân trần
Chị bảo mày xem cho thỏa thích
Đừng vòi vĩnh lắm cũng bằng không.

Chị mãi chiều em, quên đứng Ngọ
Xe đạp lười quay, mặt chị bừng
Ghé quán bên đường đãi em nước
Nước mía thôi mà mát quá chừng!

Lần đầu theo chị ra lần cuối
Người về hầm chật nén nhớ nhung
Mùi tóc đạn bom vương mười tám
Một triền hoa dại nở sau lưng.

Nay trên đường cũ ven sông gió
Phẳng lì, xe máy chạy rưng rưng
Ước chi còn chị, em đèo chị
Mua cho bằng hết thứ chị ưng!

LÊ VINH

(Văn nghệ Bình Định số 102 tháng 10.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Giấc đào phai

Đào chỉ nở một thời điểm duy nhất trong năm. Ấy là khi giữa giá buốt còn sót lại cuối mùa đông, cùng với mưa phùn rắc rây xuân sớm…

Những quả cam

Gác chắn tàu ở ngoại ô thị trấn trong ánh chiều tà, ba đứa bé cất giọng ríu rít như những chú chim nhỏ và sắc màu của những quả cam rực rỡ bay tung tóe xuống đó…

Đuôi Xanh

Trận mưa đầu mùa ầm ào trút xuống thoáng chốc đã ngớt hạt. Trăng khẽ khàng đu đưa, tràn qua cửa sổ một vũng lỏng lảnh. Nàng khoác chiếc váy mỏng, tóc buông xõa…