Bon sai

(VNBĐ – Thơ). Đang ngẩng cao đầu đành cúi mặt
Thích nhìn phương Bắc phải ngó Nam
Thịt da rướm máu mấy đường cong
Toàn thân quặn thắt!

Hình hài nương nhát cắt
Lòng đắng miệng lại cười
Rễ chi ở một nơi…
Người gọi là cái đẹp!

Đẹp bởi thế rồng bay
Đẹp vì hình phượng múa
Dáng hình xiên – nghiêng ngửa
Quân tử
Tam sơn
Hổ chầu
Thác đổ

Cao sang mà nức nở
Uốn mình cho triết nhân trăm ngả
Mơ được là mình
Mãi chẳng là ta!

VĂN TRỌNG HÙNG

(Văn nghệ Bình Định Xuân Tân Sửu 2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Người gác hầm đường sắt

Tôi bước ra đường ray và tiến lại gần anh, một người đàn ông đen sạm, có bộ râu đen và lông mày khá rậm. Trạm gác của anh ở một nơi hẻo lánh và ảm đạm…

Giọt nước mắt muộn màng

Mẹ muốn vậy. Con đi cho mẹ vừa lòng. Sa gào lên rồi chạy ra khỏi nhà. Lồng ngực phập phồng, đầu muốn nổ tung vì tức giận.

Theo nắng trôi về

Nắng chiều nghiêng chếch, đổ xuôi theo triền dốc, vàng phai. Chiếc xe bất ngờ dừng lại ở khoảng đất trống tương đối bằng phẳng nằm giữa lưng chừng đèo…

Nắng qua thềm thương nỗi đa đoan

Dạo gần đây có nhiều dịp trở về quê hương, tôi để mình bị hút vào những hoài niệm xưa cũ một cách thụ động không tài nào dứt ra được…