Xanh cỏ xanh mây xanh biển xanh trời

(VNBĐ – Thơ). 

Gieo vào đất
   cỏ xanh
Gieo lên trời
    mây biếc
Gieo xuống biển
        mênh mông hồn Việt
Máu gọi máu
Yêu thương gọi yêu thương
Hờn căm gọi căm hờn
Giọt thẫm giọt hồng rưng rưng trộn lẫn

Mặn lòng nước cũng đậm màu hơn.

Vì Tổ quốc quên mình
Các anh không lạnh lẽo cô đơn
Dẫu hài cốt chưa lên bờ yên nghỉ
Đáy biển sâu cỡ nào
Xa đất liền bao nhiêu hải lý

Vẫn ấm êm vòng tay mẹ muôn đời.

Một tiếng ơi hàng trăm giọng đáp lời
Cõi âm
Cõi dương
Cõi tình yêu bất tử
Cõi chính sử và cõi xanh huyền sử

Chưa bao giờ lu lấp bụi mờ tan bọt sóng lãng quên.

Di hài các anh dẫu mất dẫu còn
Mãi mãi những cái tên
Khắc lên trời
            mây xanh
Khắc vào đêm
            trăng sáng
Khắc lên đầu ngọn sóng
          biển trong lành
Những cái tên khắc chậm khắc nhanh
      ban mai chạng vạng
Những cái tên khắc vào năm tháng
          không thể nào quên lãng
dẫu âm thầm xương dâu mộ gió

chẳng vô danh.

Đúng sáu giờ
Điểm nhịp long lanh
Những quả chuông khắp ba miền lên tiếng
Những bông hoa lặng lẽ tỏa hương
Những nén nhang thơm hóa khói vô thường
Thiên – địa – nhân kính cẩn cúi đầu
Kết nối âm dương

Hợp long cầu – sinh – tử.

Tưởng niệm các anh không chỉ là nghĩa cử
Ơi vong linh những liệt sĩ anh hùng
Sống vì Tổ quốc Nhân dân thác cũng vì Nhân dân Tổ quốc
Chúng tôi nguyện theo dấu người đi trước
Xông pha xuống biển lên rừng
Đinh ninh tâm đồng ý hiệp
Vượt qua bão đạn mưa bom sóng gió điệp trùng
Một ngã xuống mười lao lên bước tiếp
Vì trọn vẹn non sông vì thịnh suy tổ nghiệp

Sẵn sàng tiêu diệt kẻ thù chung!

NGUYỄN NGỌC HƯNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Một khoảng trời riêng

Hai tuần sau khi Hannah và Mark kết hôn, cô đã phải lòng một người khác. Đó là buổi sáng đầu tiên cô trở lại văn phòng sau tuần trăng mật, cô gặp một người thanh niên đang chờ pha cà phê…

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất