Vết sẹo

(VNBĐ – Thơ).

Nơi khoảng trời con đi qua
Nơi cánh đồng con đi qua
Lụa gấm đã che đi vết sẹo?

Vết sẹo trên lưng cha
Là trầm tích,
là biên niên sử của máu xương và thuốc súng

Vết sẹo được cha khâm liệm vào con
Thỉnh thoảng nắng,
thỉnh thoảng mưa
Khi hành khúc vang lên giữa bữa cơm thường nhật,
vết sẹo trở thành cái cớ
Cha đau!
Cha khiến con đau.

Con lớn lên!
Vết sẹo của cha là hoa văn của bộ quân phục bạc màu
Lắng đọng vào bức thư mà cha chưa gửi kịp
Áy náy trên mái tóc còn vương mùi đồng đội
Đôi lúc…
Cha thất thần giữa đêm trừ tịch
Con chó già nơi góc giường thành tri kỷ của cha

Cha chỉ kịp để lại một hình xăm
Chạy nét bằng mực tràn đau đớn
Đủ…
cho bàn chân con bước đi thật nhẹ
Nghe vết sẹo quê hương trăng trối dưới chân mình.

Vết sẹo khắp hình hài đất nước
Con chẳng thể trần truồng để nuối một lời ru.

* Tác phẩm dự thi Cuộc thi sáng tác VHNT về đề tài “Cựu chiến binh tỉnh Bình Định trong thời kỳ đổi mới”

KHỔNG TRƯỜNG CHIẾN

(Văn nghệ Bình Định số 110+111 tháng 6+7.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngõ quê thương nhớ

Buổi sáng, ngõ quê thức giấc theo tiếng chổi tre của bà Năm nhà đầu ngõ, cứ soàn soạt, đều đặn vào mỗi lúc mờ sương. Rồi là tiếng kẽo kẹt khi mẹ gánh nước từ giếng về, đôi thùng tôn cũ đong đưa…

Bà Baptiste

Người phụ nữ trẻ này tên là Paul Hamot, con gái của thương gia Fontanelle giàu có trong vùng. Khi cô ấy được mười một tuổi, một biến cố bất ngờ đã xảy ra…

Bạn Gió và những chiếc chuông xinh

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ…

Nghe bà kể chuyện

Đêm nghe bà kể chuyện
Nàng Bân tích thật xưa
Yêu thương, nàng đan áo
Rét ngày xuân trái mùa