Về thăm quê cũ

(VNBĐ – Thơ). 

Tàn mùa hạ phượng hồng rơi lặng lẽ
Cánh diều bay thời thơ ấu bay theo
Sợi tóc bạc bên kia đồi nắng xế
Ngẩn ngơ tìm thuở ấy mắt trong veo

Bè bạn cũ bao nhiêu năm xa xứ
Ngày trở về nhiều đứa đã xa xăm
Bên ly rượu chuyện vui buồn, lành dữ
Cứ ùa về như thể tự trăm năm

Ngày gặp lại em đã là thiếu phụ
Chuyện ngày xưa đành phong kín trong lòng
Áo học trò, trường xưa, vuông sân cũ
Thoáng ngậm ngùi ai hát sáo sang sông

Con nước cũ bờ tre nghiêng bóng đổ
Về lại đây nghe quê quán tự tình
Câu lục bát mẹ suốt đời lao khổ
Điệu Bài chòi cha trăn trở thâu đêm

Tôi nhớ mãi những ân tình sâu nặng
Làng quê nghèo mùa lũ nước lên nhanh
Tôi còn nhớ giọng ai hò rất lẳng
Nghe mượt mà đêm hội ánh trăng thanh.

MẠC TƯỜNG

(Văn nghệ Bình Định số 103 tháng 11.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Một khoảng trời riêng

Hai tuần sau khi Hannah và Mark kết hôn, cô đã phải lòng một người khác. Đó là buổi sáng đầu tiên cô trở lại văn phòng sau tuần trăng mật, cô gặp một người thanh niên đang chờ pha cà phê…

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất