Về một thế giới thật lạ

(VNBĐ – Thơ). Nơi có con suối trong vắt
Những con cá đợi gặm gót chân nàng

Sẽ có mù sương làm chăn mỏng
Đắp thân ngà ngọc của nàng

Xin nàng đừng se se lạnh
Còn có vòng tay ôm

Nàng rúc trong ngực ta nàng thở
Núi đồi che bóng cho nàng

Bức tranh đẹp hơn là danh họa
Treo cỡ nào cũng nghiêng…

LÊ VĂN HIẾU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thương nhớ nhà cũ

Tôi đứng giữa khoảng sân đất đỏ lốm đốm theo dấu mòn năm tháng, nhìn mái nhà lợp tôn đã cũ, lòng bỗng run rẩy như vừa chạm vào một miền ký ức tưởng đã ngủ yên…

Phác thảo đàn bà

Người đàn bà đã từng biết buông tay
Đã từng xoay trước sau, sau trước
Đêm tối trời đã từng hụt bước
Lòng mở ra khi khép mắt môi mình.