Về Hoài Ân cùng em

(VNBĐ – Thơ). Về Hoài Ân cùng em
Nghe câu ca dao vọng miền thương nhớ
Tiếng canh cửi nhịp nhàng Hóc Nghệ
Vàng tơ tằm óng ả Ô Căm.

Về Hoài Ân cùng em
Nghe những dòng sông thì thầm ca hát
Lời phù sa tha thiết mãi đôi bờ
Cho dâu xanh ngút ngàn nương bãi
Khoai sắn ngọt bùi, góc bếp rộn niềm vui.

Về Hoài Ân cùng em
Lắng sâu nơi mạch nguồn trầm tích
Tiến quân ca, tiếng của cha anh mình
Đây Núi Chéo, đây Gò Loi vang lừng chiến công sử sách
Tấc đất nào cũng nghĩa nặng tình sâu.

Về cùng em, người ơi!
Ta đi giữa đồi chè xanh bát ngát
Đất nóng lặng rồi, mát dịu bàn chân
Về đây, ché rượu cần đã lên men ngây ngất
Uống cạn tâm tình, lưu luyến mãi Hoài Ân.

VÕ HẠNH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Từ những chuyến mưa đầu

Đã lăn tới bãi bờ
chuyến mưa đầu
trên cơn chiều nồng nực
xua những phố hè vào cái lạnh mê man
trước khi mùa đông choàng sẫm

Trong đêm

Người đàn ông ngồi trong bóng tối 
nhìn bóng mình chảy qua khung cửa 
những khoảnh khắc cuộc đời như mộng du
tuổi nào ngày xanh mây tóc

Kẻ chăn trăng 

Biển đã không mơ đêm nay
Sau cú nhá máy vào lúc nửa đêm
Những con số được chép lại trong cặp mắt của bầy hải ly xếp từng lớp vào nhau

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa