Vẫn như ngày xưa thôi

(VNBĐ – Thơ). 

Cả một đời xuôi ngược
Gần nhau tay trong tay
Người ban cho nắng ấm
Ta ươm mầm xanh cây

Có gì đâu nuối tiếc
Giữa cuộc chờ trăm năm
Buồn vui như khói tỏa
Đã tan vào xa xăm

Khảy lên bao nốt bổng
Ngân nga bao nốt trầm
Tiếng ru tình mật ngọt
Vẫn còn đây dư âm

Chiều nghiêng theo tóc úa
Ta hát cười nghêu ngao
Yêu em tàn bóng xế
Yêu em dài chiêm bao

Trái tim giòn nhịp đập
Ngỡ thanh xuân gọi mời
Thời gian đang đếm tuổi
Ta vẫn còn rong chơi

Mùa xuân thay áo mới
Như thay cả đất trời
Em một đời gió thoảng
Anh một đời mây trôi
Nụ hôn làm xanh tóc
Ta vẫn ngày xưa thôi.

HUỲNH DUY HIẾU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bóng cha

Trên cánh đồng…
tuổi ấu thơ cha chở tôi đi
bạt ngàn cỏ xanh, bạt ngàn mây trắng
cha bảo sống phải biết nhìn trời đất

Giấc mơ phai

Vẫn còn đó một mái nhà bình dị
từng chiều nghé ọ gọi hoàng hôn
cha úp lại nỗi buồn trên từng viên ngói vỡ
thời gian đã phủ bóng mờ

Ngày cha không còn nữa

Con muộn màng cầm lấy đôi bàn tay
khi cha không còn nữa
ánh mắt dịu hiền cha giấu niềm chất chứa
đã không còn
trong cái vuốt mắt chiều nay

Biết ơn

Nghìn năm màu nắng non xanh
bao nhiêu chớp mắt đã thành biển dâu
đời mình cạn, đời mình sâu
biết ơn mây trắng dang đầu hồn nhiên