Từ điển ban mai

(VNBĐ – Thơ). 

Sự sống bắt đầu từ buổi sáng
bên ô cửa mới
gió luồn từng trang lao xao

chúng ta
[anh và gió và ngoài kia và trong này và thì thầm và những và khác…]
gánh ngày đi qua ngày
mỗi bước chân là một miếng vá
trái đất làm gì nên tội
mà chằng chịt tiếng cười
mà cặm cụi
quay

chúng ta
những mồi lửa thế kỷ trước
đốt nhau để tìm mình
anh tựa khói sương vướng vờ ngoài cửa sổ
em ấp úng cơn mưa làm trở giấc đêm

chúng ta
những ký tự bỏ quên
[rất may: quên là một thuộc tính cần cho sự mới mẻ tồn tại]
từ điển về con đường nhòe dấu
ngón & gót
[lại may: con đường không lặp lại!]
Và,
ta đọc nhau

chúng ta
[ngoài anh và em và những thứ đất trời to tát]
còn nhiều li ti khác nữa

viết đè lên nhau.

HỒ MINH TÂM

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mưa dông

Hồi đó, tôi lên chín. Út Chẵn mười hai. Bờ rào dâm bụt rừng rực đỏ là ranh giới nhà anh và nhà tôi. Nhà nào cũng thấp lè tè, nên đám con nít thay phiên bắt thang leo lên những mái ngói phủ rêu xanh…

Những sớm mai thức dậy

Những sớm mai thức dậy
Cơn gió mát lành của mùa xuân gõ cửa
Hoa tưng bừng nở rộ trước sân nhà
Lộc vừng già đương mùa thay lá
Vàng rơi chao liệng giữa không trung.

Về với biển

Những con sóng xanh mong ngóng bàn tay em
Bờ cát mịn màng chờ đợi bước chân em
Ánh mặt trời chói chang tìm kiếm bóng hình em
Về với biển đi, hỡi em!

Vẽ màu quên

Khi những bức tranh mù màu đi tìm tượng hình đã mất 
nét cọ rúm ró chờ siêu thoát
vẽ lên bầy thiêu thân đã thôi trò chơi hiến tế