Trong tĩnh tại

(VNBĐ – Thơ). 

1.
Suối chảy một đời bằng số cát đã trôi
Cây đứng một đời bằng bóng mát đã trao
Nhà thơ viết một đời
Bằng nỗi buồn đóng cặn!

2.
Biển nhận hết mọi dòng sông đổ về
Rồi dặn trời độ lượng với những đám mây cô đơn.

3.
Tình cờ đi qua sân ga
Một hồi còi vọng tới
Nhớ chiếc ba lô treo trên tường nhà.

4.
Rất nhiều ảo tưởng và hận thù bay khỏi ngực tôi
Như đàn bướm sặc sỡ về cánh rừng quên lãng
Chạm tuổi bảy mươi
Là chạm vạt cúc vàng bên vầng trăng lặn.

5.
Ngạo nghễ đã triệu năm
Vậy mà chỉ mấy hôm mưa dầm
Núi quỳ xuống!

LÊ THÀNH NGHỊ

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chiều Tây Nguyên

Chiều về đâu đó chiều ơi
Mà nghe nhịp bước bồi hồi tiếng chiêng
Nắng vàng níu gót chân nghiêng
Người đi như trốn khỏi miền hoang vu

Sau bão

ập hồ dâng sông suối đỏ phù sa
rừng xơ xác lá
những trụ đèn gục ngã
anh như người tiền sử
không buồn vui đi hái lượm tin người

Sinh nhật mùa đông

Như que kem tan nơi đầu lưỡi
ngày sinh em mang gió Đông về
thổi dọc đường nụ hôn giá buốt

Chiêm bao

Những nhân vật từ sân khấu bước ra
Khác hơn những gì tôi viết
Bọn gian thần cũng có khi biết khóc
Người trung lương khoảnh khắc cũng đớn hèn!