Trong đôi mắt em có giấc mơ của núi

(VNBĐ – Thơ).

Hoàng hôn chưng cất mình thành những ráng đỏ
cánh hoa trên đồi nhật thực
mùa xuân hồng phía đỉnh cao
anh chèo thuyền lên nương
nguyệt lộng

Đêm đại ngàn bầy nhai lại bay đi
giấc mơ của loài lông vũ thiên di cùng mây trắng
giấc mơ bao la hơn bầu trời nhưng giấc mơ
không sóng sánh bằng đôi mắt em
anh cố vượt qua hai hàng chân mày mà sao xa quá
Ô Thước rụng đầy…

Cơn gió lao đi tìm sự im lặng của đá
đá lạnh lùng chạm đôi tay anh
chấp chới những vì sao quanh mình
chuyển động

Đằng kia là cầu vồng bảy sắc nối ngôi nhà cũ
với khu rừng nguyên sinh
ngôi nhà có gã tiều phu hóa đá
có gã gác rừng bỏ đi lâu rồi
hàng hàng mộ chí khốc liệt khắc tên người khát gỗ

Anh úp mặt lên đỏ – cam – vàng – lục – lam – chàm – tím
bước qua mở cửa ngôi nhà
ngôi nhà phát đi tiếng linh hồn thú hoang động dục
chồi non tách vỏ
chồi non nứt đất nhú xanh
tiếng dế kêu đêm quay về tuổi thơ anh
vùi sâu ngực bà trốn rét

Trên đồi sắc ong nhuộm nắng
những bông hoa rực rỡ sửng dại
khát khao lần xanh sông các vì sao về trọ
ngôi nhà lửa reo
khẽ ấm đôi bàn tay lạnh
khẽ ấm đôi bàn chân lạnh
khẽ run đôi môi đợi chờ
lung linh khuôn mặt ấy
bầy chiêm bao đánh thức mặt trời

Anh ngồi dậy
như thể một lần trong đôi mắt em có giấc mơ của núi.

NGUYỄN GIÚP

(Văn nghệ Bình Định số 107 tháng 3.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Người đàn bà trước bến Giá

Bến Giá của con sông trước nhà nằm phía lở. Tôi tò mò hỏi từ đâu có cái tên Giá thì không người già nào trong xóm trả lời được…

Gửi con từ đảo

Bắc qua biển về là cây cầu đến nỗi nhớ con
Cây cầu từ trái tim không bao giờ nghiêng trong gió bão
Khi chập chững biết đi
Mẹ sẽ dắt con bước lên cây cầu ra đảo

Ngọn gió

Hoa xoan tím ngõ làng em lại đến Trường Sơn
Gió anh vỗ về em trên từng sợi tóc
Gió anh đậu xuống vai em đã nhiều nặng nhọc
Gió anh thổi đời em lại khóc…

Tháng Sáu muộn

Cuối tháng rồi, nắng vẫn rất đang thưa
em đi bộ qua một miền rất vắng
chả can cớ gì đâu, chả việc gì im lặng
cánh đồng rung chuông chiều sẽ nhạt nhòa