Trên môi em tối cổ

(VNBĐ – Văn trẻ).  nếu tôi nói chúng ta cùng nguồn sống
sinh ra từ rừng
hôn nhau trên bãi biển
và không có cái chết

tất cả đều tiếp diễn như hơi thở này
ta lặng im bên nhau
và tìm tên gọi để cụ thể hóa cảm giác trong lòng mình

chúng ta sống bằng định nghĩa
bằng giáo lý
bằng tôn thờ
bằng cuồng tín

bỏ hết những thứ con người làm ra
kể cả suy nghĩ này
thì cội rễ của chúng ta là gì

những thứ được đặt tên
là sự bất lực của giống loài

như môi em chẳng hạn
trong những đêm tối cổ
da ta có kịp vàng?

TRẦN ĐỨC TÍN

(Văn nghệ Bình Định số 112 tháng 8.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Người núi Mơ hồ Lỗ

Trong gian nhà chật hẹp, mưa hò dô kéo lắc lư mái tôn cũ kĩ. Như bao người già, bà Nhạn không ngủ được. Bà nằm đếm nhịp tim mình…

Vùng đất thở

Lô nhô người đeo gùi
trên đỉnh đồi
chuốt tiếng cười của mùa khát lúa

Dưới chân đèn

Ông già ngồi ngoẹo một bên như sắp sửa nằm xuống vỉa hè. Lâu lâu, lão lại giật đùng đùng lên kêu khóc hệt con cá giãy chết…