Tranh mưa

(VNBĐ – Thơ). Mưa về run run trên lụa
nhòa theo đôi mắt của người đàn bà năm xưa
đang may vá cho mình

và những đường kim mỏng mảnh
họa một dáng hình
trong đêm đèn sáng hơn trăng

và người mẹ bồng con
lặng lẽ bước từ tranh
như ra khỏi giấc mơ đời mình

mưa vẫn run run
vẽ đường cong trên lụa
không ai nhớ trong mũi kim đường chỉ
những người đàn bà xa vắng tự ngày xưa.

ĐOÀN VĂN MẬT

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Nhà thơ Trương Công Tưởng

Những bài thơ tôi đọc cho cha nghe
Chưa bao giờ ông ưng ý
Nhưng ông đã khóc khi tôi ngồi ở đó
Gom gió trời về ủ nắng xa xanh.

Thơ dự thi của Dụ Nguyên

Tôi sẽ bỏ tất cả để theo người! Ôi mặt trời mùa xuân!
Khi tia nắng đầu tiên của người chạm vào đất cát làm bật lên những ánh cầu vồng

Mơ vào rừng thẳm

Mơ vào rừng thẳm náu nương
chung quanh muôn thú tình thương dạt dào
gió lòng ta thổi rì rào
đời như thác đổ mất đào nguyên xưa