Trả nhớ cho anh

(VNBĐ – Thơ). Thu sang rồi em trả nhớ cho anh
Cái nỗi chòng chành giữa mùa bão nổi
Gió xóa dấu chân đã từng chung lối
Cuối vườn khuya cải lặng lẽ đơm hoa

Thu êm trôi nỗi nhớ cũng hiền hòa
Chẳng đủ để trái tim anh trăn trở
Có nhớ em khi biển chiều lộng gió
Tóc rối bời cứ đợi mãi bàn tay

Trả lại cho anh thương nhớ đã bao ngày
Em riêng mang trái tim này thấm mệt
Rồi mai này lỡ có gì nuối tiếc
Em đi tìm
Anh trả nhé
Được không

Anh giữ giùm em một sắc mây hồng
Chiều gặp gỡ loang má em bối rối
Lỡ một mai em bỗng nhiên nông nổi
Anh nhớ nhắc em
Chuyện ngày ấy chúng mình.

NGUYỄN HOÀI THANH VĂN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Những khu rừng đi qua nhau 

Đã bao lần những khu rừng đi qua nhau
mỗi vết xước trên da hay niềm đau cất giấu
từ tiếng dế biệt ly mùa hạ
ta nhớ khói bếp vương áo mẹ
và tiếng cha vọng khuất sau đồi.

Hạt ánh sáng

Đêm nghe rạ rơm kể chuyện
những cơn gió trở trời
chim trích lội ruộng đi tìm bầy con lạc

Nối đôi bờ sông Côn

Từ dòng Côn khơi mạch nguồn thượng đạo
như khởi sinh ta lén hôn nhau từ trăm năm không đợi tuổi
để bây giờ nhắc lại còn thơm

Một mai

Một mai sương gió dặm trường
bậu gom quần áo ra đường đón xe
còn ta gánh một ơ hờ
ngồi dòm mây trắng mà thờ từ đây